Chú Tiểu ngây thơ
Ánh sáng phật pháp
Kinh vô ngã tướng
Nước mắt hạnh phúc
Nước mắt hạnh phúc
Tác giả: Phật tử Ngọc Tánh
Giọt nước mắt cả người hạnh phúc
Khi dược về Hoằng Pháp dự khóa tu
Tự hỏi mình: giọt nước mắt đó ư?
Vâng! Con khóc
Bởi vì con hạnh phúc.
Đã từ lâu con vẫn thầm mư ước
Được về chà được dự khóa tu
Chẳng đủ duyên nên vẫn chỉ ước mơ…
Nay là thật!
Vỡ òa trong hạnh phúc.
Đặt chân đến ngôi chùa hằng mơ ước
Lồng rộn vui mùa tháng bảy Vu Lan
Già trẻ gái trai Phật tử khắp bốn phương
Đồng như nhất về chăm lo tu tập
Thật kiêu hãnh
Đây ngôi chùa Hoằng Pháp
Đã đem nhiều lợi lạc đến chúng sanh
Cho nhân gian hạnh phúc hòa bình
Tỏa sáng mãi ánh đạo vàng đức Phật
Từ ngôi chùa Hoằng Pháp mãi thân yêu
Tiểu Sử Sư Tổ Chùa Hoằng Pháp
|
TRANG CHỦ | GIỚI THIỆU | BÀI VIẾT | THƯ VIỆN KINH SÁCH | VĂN HỌC | THƯ VIỆN HÌNH | PHÁP ÂM | LIÊN HỆ
© Chùa Hoằng Pháp. Chủ nhiệm: TT. THÍCH CHÂN TÍNH.
Mọi ý kiến đóng góp hay gởi bài, vui lòng liên hệ Email: hopthu@chuahoangphap.com.vn
Mọi ý kiến đóng góp hay gởi bài, vui lòng liên hệ Email: hopthu@chuahoangphap.com.vn
www.chuahoangphap.com.vn - CHÙA HOẰNG PHÁP - Xã Tân Hiệp, Hóc Môn, Tp.HCM - ĐT: 08.37130002
Đời Người Như Cái bóng
...Thật ra, đời người là "vô thường", "vô ngã"; đời người là biết bao mưa nắng, sinh không mang đến, tử không mang đi. Hết một đời người, nếu như không để lại chút công, đức, ngôn; để lại chút gì có ý nghĩa, thì đúng là "đến tay không và đi tay không"!
Có người nói: "Cuộc đời như giấc mộng", có người nói "Cuộc đời như tấn trò", có người nói "Cuộc đời như hạt sương"; cũng có người nói: "Đời là bể khổ", đời người như "khách qua đường", cuộc đời như "mây trôi"! Nếu như những ví von này xác đáng thì cuộc đời quả đáng buồn biết bao.
Thật ra, đời người là "vô thường", "vô ngã"; đời người là biết bao mưa nắng, sinh không mang đến, tử không mang đi. Hết một đời người, nếu như không để lại chút công, đức, ngôn; để lại chút gì có ý nghĩa, thì đúng là "đến tay không và đi tay không"!
Có thể ví Cuộc Đời với cái gì?
Có nên nhìn cuộc đời bi quan như thế?
Xin đưa ra một sự so sánh tương đối: "Đời người như trái bóng"!
Còn nhỏ thì học hành, phấn đấu lập nghiệp, cho đến khi thành gia thất, làm cha mẹ, khi ấy, trong mắt các con, cha mẹ giống như quả "bóng rổ". Bởi vì, bạn hãy xem, khi chơi bóng rổ, có phải người chơi tranh nhau giành bóng, ai cũng nói đó là "my ball" - quả bóng của tôi?
Nhưng khi tuổi tác cha mẹ ngày càng nhiều thêm, con cái bắt đầu đùn đẩy trách nhiệm hiếu dưỡng cha mẹ, anh thứ nói đây là trách nhiệm của anh cả, anh cả nói em út phải phụng dưỡng, em út cho rằng nên phân chia trách nhiệm, thế là dưới sự sắp xếp của con cái, cha mẹ đành ở với đứa này 1 tháng, ở với đứa kia 2 tháng, lúc này cha mẹ đáng thương giống như quả bóng chuyền, bị các con chuyền đi chuyền lại. Thậm chí, đến khi cha mẹ già yếu, họ bị coi như quả "bóng đá", con cái bận công việc, bận kiếm tiền, thấy cha mẹ tuổi cao sức yếu, chỉ hiềm nỗi không thể thuận chân đá đi mà thôi.
Thật ra, cha mẹ cũng có thể không phải là "bóng chuyền", "bóng đá", chỉ cần bản thân họ có đạo đức, có học vấn, có tiền tiết kiệm, lúc đó cha mẹ lại giống như "quả tạ", dù muốn ném đi cũng không ném xa được, thậm chí con cái còn xem cha mẹ như quả "bóng bầu dục", ôm thật chặt, nhất định không thả ra!
Cuộc đời "giống như cái gì"? Nếu tâm bạn như Bồ tát, tự nhiên mọi người sẽ sùng bái bạn; nếu bạn tự biến mình thành ma quỷ, đương nhiên mọi người sẽ xa lánh bạn.
Vì thế, chúng ta có thể trù tính cuộc đời mình như "mặt đất" - nâng đỡ vạn vật, hay như "bầu trời" - chở che mọi sinh linh, như "đất đai" - cho con người trồng cấy, hoặc là "kho tri thức" - để mọi người dùng không hết.
Liệu cuộc đời có đáng buồn như người ta vẫn nói?
Có thể ví Cuộc Đời với cái gì?
Chẳng phải đời người cũng giống như cơn gió mùa xuân, ánh nắng ngày đông hay sao?
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
0 nhận xét: